Không còn là ‘công chúa bé’ ngày xưa ba vẫn gọi,
Không còn ngồi vào lòng ba đòi kể chuyện,
Con xa dần với ông bụt, bà tiên.
Giờ đây trong con là,
Những âu lo vụn vặt,
Những nỗi niềm... chôn chặt trong tim,
Những cảm xúc đầu tiên
Con không thể cùng ba tâm sự
Bởi vì con đã là thiếu nữ,
Bởi vì con đã lớn
Phải không ba?
Rồi một ngày,
Con sẽ bước giữa cuộc đời.
Con thấy ba đang cười,
“Con gái ba lớn rồi”, hãnh diện.
Nhưng ba ơi,
Con vẫn cần bàn tay ba
Nắm lấy tay con trong gió bão
Cần bờ vai vững chắc của ba
Để con tựa vào… về lại với bình yên.
Trong vòng tay ba, con thấy thời gian quay trở lại,
Để con lại là cô công chúa bé ngày xưa.
Công chúa bé của ba,
Chưa hề lớn bao giờ,
Phải không ba?
I wrote this poem when I was still a kid, but now I am 18 years old, considered an aldult, reading it again and find my feeling haven't changed abit. Now, only a few years left till I have to walk by myself, I feel close to my Dad more than ever before. He is the one I really look up to and want to become when I grow up. It is him who gives me confident and insiration in whatever I do. Love you so much Daddy.




Comments (1)
* ஜLOVE…
IS IT WRITTEN BY MY LITTLE SIS, RAN CHAN . IT S SO TOUCH. GOOD JOB, KEEP IT UP
Saturday December 2, 2006 - 07:45pm (ICT)
* -‘๑’-…
Yep, bro, indeed ^ ^