This is for my dear Ran-chan, I wrote it for you in any mean ^ ^
Một ngày
Ngày... tháng... năm... (chẳng nhớ nó là ngày nào, tháng nào, năm nào cả, chỉ biết nó là ngày hôm nay thôi.)
Trời bắt đầu trở lạnh. Sáng sớm dậy. Lạnh. Đến trưa. Những làn nắng vẫn nóng như mọi ngày. Thế mà gió vẫn lạnh. Trong hơi lạnh cứ như mang theo cả nước đá. Một ngày lạnh. Bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Một ngày lạnh.
Tự hỏi tại sao hôm nay mình lại ăn mặc thế này. Cái áo cướp được của Ran-chan. Cái áo mà Ran-chan đã mất bao nhiêu giờ sửa đi sửa lại. Cái áo mà cuối cùng mình lại mặc vừa. Grin. Mặc y hệt như Ran-chan đã từng mặc. Cái quần màu kem, không ngắn cũng không dài. Quần lửng. Cột tóc hình trái dưa gang. Mang giày thể thao.
Trông mình giống như một con bé ngốc nghếch.
Tự hỏi tại sao mình lại ăn mặc như thế. Mình muốn cậu ta nhìn thấy mình dễ thương sao. Grin. Sigh. Không biết có phải như thế không. Chỉ là một ngày có cảm giác muốn ăn mặc đẹp đẽ khác mọi ngày. Sigh.
Bỗng dưng nhớ lại nhiều chuyện. Muốn kể cho Ran-chan nghe nhiều chuyện. Nhưng bây giờ thì đã quên hết rồi. Sigh.
Tự hỏi tình cảm cậu ta dành cho mình là gì. Cậu ta chỉ đi bên cạnh mình vào giờ ăn trưa. Không nói gì. Cũng chả nhìn mình nữa. Mình thì vẫn cứ dỏng tai trố mắt lên mà chờ đợi cậu ta noi một cái gì đó. Sigh. Chỉ biết là cứ sau giờ ăn trưa thì cậu ta hay đi theo mình.
Tự hỏi tình cảm mình dành cho cậu ta là gì. Mình biết mình không phải thích cậu ta như cậu ta thích mình. Mình cũng không thể biết được cậu ta có thật sự thích mình hay không. Chỉ cảm thấy cậu ta rất bình thản khi nói người cậu ta thích là mình. Nhớ lại. “Người cậu thích là ai?” Mình đã ngu ngốc mà tự đưa mình vào tròng như vậy. “Cậu”. Cậu ta trả lời một cách rất ngắn gọn. Mình cảm thấy rắc rối tới nơi mình cũng chả nhìn cậu ta nữa. Đáng lẽ ra mình không nên hỏi câu ấy. Mình đã biết thế nào mình cũng tự gây rắc rối cho mình mà mình vẫn cứ hỏi. Ngốc.
Một ngày trời bắt đầu trở lạnh. Sigh.
Một ngày tự nhiên lại có nhiều suy nghĩ.
Một ngày nhận được mail của Ran-chan. Ran-chan thích cái bài thơ mà mình đã gửi. Cảm thấy vui vui ^^
Một con người chưa từng bao giờ nghĩ tới những mối quan hệ thật sự. Có lẽ mình bị trời phạt vì tội cứ dửng dưng trước chuyện của người khác. Mình là con người không bao giờ đón nhận tình cảm của người khác. Tự hỏi cậu ta có phải là một trong số những người đã đi qua và không trở lại trong cuộc đời mình.
Một ngày nhìn vào lòng bàn tay. Sợi dây tình cảm là những cái vòng xoắn lại với nhau. Sigh.
Một ngày chợt nghĩ không biết có nên chấp nhận cậu ta hay không. Một ngày đã nghĩ nếu cậu ta có kiên nhẫn, mọi chuyện sẽ được quyết định vào tháng 2. Khi mà mọi việc mình đã giải quyết ổn thỏa.
Một ngày như mọi ngày. Mình là con ngốc. Nhưng chẳng ai biết mình là một con ngốc. Họ vẫn cứ thán phục những cái mình đã làm. Một ngày mình lại thích tự cao như mọi ngày.
Một ngày trời trở lạnh. Đã đến lúc phải mua áo lạnh rồi. Sigh. Trời đã trở lạnh rồi. Mình đã ở đây được 2 tháng. Thế mà mình vẫn chưa làm được cái gì. Sigh.
Một ngày trời trở lạnh. Câu đầu tiên mà mình nói với thằng anh của mình là, “Đồ con gà chết bầm” như mọi ngày.
Một ngày trời trở lạnh. Hôm nay ăn trưa có món cà ri. Chả biết nó có phải là cà ri không nữa. Chỉ thấy nó rất giống cà ri.
Một ngày trời trở lạnh. Có lẽ hôm nay là bữa ăn ngon nhất trong mọi bữa ăn miễn phí ở trường. Vừa ăn lại vừa nghĩ tới có một người đã phải cắn răng mà trả tiền cho những bữa ăn trưa. Cảm thấy vui vui. Grin.
Một ngày trời trở lạnh. Bây giờ mới nhớ ra đã sắp tới Halloween rồi. Nhìn mấy con quái thú và xương xẩu trong trường cảm thấy thật tức cười. Lalala, Halloween. Nhớ lại có một ngày, thằng anh mập ú đã mặc một bộ quần áo con bò, trông thật tức cười và dễ thương. Mình đã chộp ngay lấy cái máy ảnh mà vẫn không chụp được nó. Sigh. Nó không thích bị chụp hình.
Một ngày như mọi ngày. Cố gắng làm bài tập cho nhanh để còn chơi vi tính. Một ngày như mọi ngày không hiểu tại sao chúng ta có quá nhiều bài tập lịch sử.
Một ngày như mọi ngày. Mình lại lỡ mất dịp đọc cuốn sách đó. Chỉ tại vì mình đã ngủ quên.
Một ngày như mọi ngày. Mình đã ngồi đối diện cậu ta trong giờ ăn trưa. Mình chỉ gặp cậu ta trong giờ ăn thôi. Tự hỏi mình có gì để thích nhỉ. Tư đứng trước gương mà ngắm mình, mình chẳng thấy mình có gì để thích cả. Tự hỏi tại sao lại có người thích một con người lúc nào cũng ngồi im lặng trong lúc hai đứa bạn tía lia bên cạnh trong giờ ăn thế nhỉ. Tại sao lại nói thích mình thế nhỉ.
Một ngày như mọi ngày. Nghĩ rằng ngày mai sẽ gửi thư cho Ran-chan. Lalala một ngày như mọi ngày. Hy vọng ngày mai của mình sẽ chắc chắn là ngày mai.
Một ngày như mọi ngày. Tính viết gì đó cho Ran-chan nhưng lại quên mất rồi. ^ ^
Một ngày cậu ta hỏi số điện thoại của mình. Gomen nasai. Tôi không biết. ^ ^
Một ngày như mọi ngày, Ran-chan sẽ thắc mắc. What is gomen nasai. ^ ^
Một ngày như mọi ngày, cảm thấy mình đã quá béo rồi >.<
Một ngày. Tôi đi ngang qua phòng giáo vụ. Tôi nhìn thấy một cậu học sinh mới. Tôi cố tình đi ngang qua. Rồi quay lại. Tôi muốn nhìn mặt của cậu ta. Một ngày. Cảm thấy đây là một cậu uke thuộc kiểu mình thích. Nhớ đến uke-chan thân yêu. Tôi đi ngang qua rồi quay lại, đi ngang qua rồi quay lại. Một ngày.
Một ngày. Tự hỏi chúng tôi có duyên gì không nhỉ. Một ngày ngắn ngủi.
Một ngày. Tôi bắt chuyện với cậu uke mà tôi đã tìm thấy. Tôi biết chúng tôi có cùng ngày sinh nhật. Tôi biết cậu ta cũng có sở thích giống tôi. Tôi biết cậu ta thích tôi. Tôi không biết trả lời như thế nào. Một ngày. Cậu lại hỏi tại sao tôi không muốn có bạn trai thế. Tôi muốn được tự do. Tôi chưa từng nghĩ đến nó. Một ngày.
Một ngày. Tôi làm một con mèo trong lớp vẽ. Một ngày như mọi ngày. Tôi yêu cái lớp vẽ của tôi.
Một ngày như mọi ngày. Tôi cứ chờ đợi cậu ta nói gì đó với tôi. Một ngày.
Một ngày. Con bé hàng xóm hỏi tôi phải làm sao đây khi có một đứa nhỏ hơn nó thích nó. Một ngày. Tôi cười, nhăn mặt, “Chính cậu là người nói tôi hợp với cậu ta mà, sao lại hỏi tôi như thế. Cậu ta nhỏ hơn tôi đấy.” Một ngày. Cậu lại đổi một người khác rồi. Một ngày. Cậu thích thay đổi người cậu thích quá. Một ngày. Tôi vẫn không biết mình nghĩ gì.
Một ngày như mọi ngày. Tôi lại chui đầu vào cái máy vi tính thân yêu của mình.
Một ngày. Tự nhiên lại thấy yêu Ran-chan quá ^ ^
Một ngày. Cuối cùng cũng lấy được mấy chương yaoi mà tôi thích. Cảm thấy họ thật đáng yêu. Một bộ yaoi nhẹ nhàng đã làm tôi rơi nước mắt vì cái hạnh phúc hết sức nhẹ nhàng của họ. Một ngày. Tôi muốn vẽ họ nắm tay nhau đi trên con phố. Tôi yêu sự hạnh phúc. Một ngày.
Một ngày. Đọc những bi kịch của Rin. Giọt nước mắt nào rơi cho em. Tôi không muốn cái hạnh phúc câm lặng của em. Tôi không muốn em và người ấy như hai đường thẳng song song. Một ngày. Một ngày em chờ đợi người ấy như bao ngày.
Một ngày. Tôi phát hiện ra tác giả muốn em và người ấy chỉ là hai đường thẳng song song. Tôi phát hiện ra tác giả muốn em và người ấy thích những kẻ khác nhau. Một ngày. Lại một ngày họ không thể ở bên nhau mặc dù rất gần. Four seasons in the sky. Gần, rất gần. Nhưng xa, rất xa. Tôi chợt mỉm cười vu vơ vì một bài thơ. Tôi chợt đau lòng vì một cái gì đó. Hạnh phúc. Chỉ là những giấc mơ. Làm sao có được hạnh phúc? Hạnh phúc. Chỉ là những giấc mơ. Giấc mơ của quên lãng. Ta có được bao nhiêu ngày hạnh phúc?
Một ngày. Tôi cảm thấy tôi yêu em, Rin-chan. Em là cô bé luôn nở nụ cười. Một ngày.
Một ngày. Cảm thấy nhất định phải cho Ran-chan xem bài thơ đó. Mình đã quyết định mỗi ngày đánh một đoạn. Nhưng. Một ngày. Rồi mình cũng đánh hết cả bài thơ. Một ngày lén lút trong giờ học. ^ ^
Một ngày. Tôi ngủ gục trong giờ vi tính như mọi ngày.
Một ngày như mọi ngày. Tôi ôm Popochan trong lúc ngủ. Một ngày ngắn ngủi.
Một ngày. Lần đầu tiên tôi cảm thấy thán phục một người đến vậy. Tôi thích cái giọng văn của cô ấy đến vậy. Nó là một cơn đau dịu dàng, nhẹ nhàng đến, nhưng không lặng lẽ trôi đi. Một cái gì đó kiềm nén. Một cái gì đó thoáng qua. Những cảm xúc nó đem lại thật khó chịu. Một cách kiềm nén bản thân.
Một ngày. Lại nghe bản nhạc đó. Nó làm tôi đau lòng. Một bản nhạc hợp với Rin. Nó và em làm tôi đau lòng.
Một ngày. Với những suy nghĩ bâng quơ.
Tự dưng tôi lại muốn viết như thế này. Một ngày như mọi ngày của một kẻ đang điên.
Một ngày. Tôi bị một kẻ ngốc nhấc lên. Ẵm gọn tôi trong tay. Tự dưng tôi muốn người nào đó sẽ làm như vậy với tôi. Tôi có cảm giác của một người đang mong mỏi một cái gì đó. Tự dưng tôi lại thấy thích. Một ngày điên loạn. Hay đó là cái cảm giác được ôm vào lòng tôi đã kìm nén lâu rồi. Một ngày. Không phải là tôi có ham muốn gì kinh tởm. Nhưng tôi nhận ra có người ở bên cạnh mình là một điều ấm áp. Một ngày. Ước gì người yêu tôi sẽ làm vậy với mình. Một ngày ngắn ngủi. Cái giây phút thoáng qua của một phần ngàn giây trong tôi. Một ngày tôi thành kẻ điên loạn. Tôi đang chờ một người nào đó. Sẽ có một ngày.
Một ngày. Ngắm mặt trời lặn. Một ngày đẹp.
Một ngày như mọi ngày. Hôn người tôi yêu, Popochan. Liệu có một ngày, tôi lãng quên em?
Một ngày. Tôi nằm mơ thấy những điều tôi thích. Grin.
Một ngày. Một ngày hạnh phúc. Tôi được tự do làm những điều tôi muốn. Hạnh phúc.
Một ngày. Lần đầu tiên tôi đi nhà thờ. Tôi cảm thấy như mình giống “Little house on the prairie”. Một ngày điên loạn với nhà thờ. Một ngày mà mọi người giơ hai tay lên cao. Một ngày mà mọi người đều đứng lên. Một ngày mà mọi người gào thét. Một ngày mà những cánh đàn bà sụt sùi trong nước mắt. Một ngày mà những cánh đàn ông khục khịt mũi. Một ngày mà Chúa yêu chúng ta. Một ngày bố mẹ nuôi tôi ôm lấy nhau, mắt đỏ hoe. Một ngày tôi đi nhà thờ. Một ngày tôi không hiểu tại sao mọi người lại xúc động đến thế. Một ngày tôi biết những cái khác ngoài cái nhà thờ buồn chán mà tôi vẫn nghĩ. Một ngày.
Hallelujah! Một ngày!
Một ngày. Tôi thấy những gì còn lại của một cơn lốc xoáy. Tôi thấy một căn nhà chỉ còn lại ván. Một ngày dài. Một ngày. Cả nhà tôi đi trên con đường dài để tìm đến Chúa. Một ngày. Một ngày mưa.
Hai ngày. Hai ngày không có điện. Hai ngày tôi sống trong buồn chán. Một ngày. Tôi làm phỏng tay mình khi đốt đèn cầy. Một ngày. Tôi đi ngang qua một cái cây gãy sau cơn mưa. Một ngày. Tôi tự hỏi Ran đang làm gì. Một ngày. Tôi tưởng tượng đến cảnh Ran-chan ngồi ở nhà ngắm mưa rơi như tôi chăng. Một ngày. Tôi cố gắng dành dụm nguồn năng lượng trong cái máy vi tính của mình mà ngồi đọc “Trăng soi đáy nước”. Một ngày dài. Một ngày lòng tôi đau.
Một ngày. Cậu tặng tôi một tờ giấy vẽ tên tôi. Một ngày.
Một ngày. Mọi người khen ngợi những bức vẽ của tôi. Một ngày vui.
Một ngày. Tôi ngồi viết về một ngày. Một ngày như mọi ngày. Tôi điên.
Một ngày!
Anzu




Mostly coz' my mouse is too suck to do anything, I bet that why it took so long like that. And I had to remember how to use photoshop cs again ^ ^' long time didn't touch and then... bad memory, and fix then refix, then refix again the texts and their shapes... uuh, bunch of works ^ ^
Really thanks to my wife and others who helping me translate all of that perverted stuffs....
Kento is a beast, I'm telling you, with all of his dirty thoughts, lol, and fix my sentences too ^ ^' I'm tented to use long and complex sentences. That's not really good, isn't it. Maybe coz' I'm talkative too much, and like saying nonsences, heheh. Anyway it sounds impressive when my wife said that it took her 2 hours for proofreading 18 pages... 

![[insert]](http://static.flickr.com/59/213755960_501451a640_m.jpg)
that's amused me
My 2 month waiting was going to be useless, none of the less, that's just so cruel. >''<>
man~ to clean nearly 150 gb is a pain!!!!! I intended to finish cleaning on Youtube first, but then I found a large amount of raw y on emule, here we go, and I forgot to look at the properties of my disk, then it alerted I only had 233 mbs left, man, shocking.... hic, so need to clean my laptop and computer both... drove all my energy out 