After Thanksgiving, Christmas decorations were put up everywhere. I only have 3 weeks of school left and then Christmas break. Break for every body, but for me, it would be a long good bye to this university, to lots of my friends in the U.S. and to the U.S. itself. I am having a mixed feeling right now. I knew that going to Japan is like a dream come true, but then, leaving all of this thing behind is also hurt. I will meet Anzu soon, in 3 weeks and we will spend Christmas together. I can't wait to see her. But, within the feeling of happiness is something so sad. This would be the last Christmas we spend together for a very long time. When will we be able to celebrate Christmas together again? 4 years? 5 years? 7 years? And will there be all 4 of us? Seems so far away. And even then, we will no longer be little carefree girls like we are right now. Each of us will have a very own way to walk, just hope that those ways will not carry us far apart from each others. For me, wherever I go, I always place my heart at home, where we met and became friends. Only by doing that, I find the purpose and happiness in life. The past is always beautyful, but it is no use wishing for time to turn back; instead, I would like to wish for a even more beautyful future where we can be clase to each other as we has always been. I believe if each of us thirve for that same purpose, then the wish will come true. I am very sure it will come true.

It was a piece of my diary, dedicated to Chai_kun, Anzu_chan and Mori Murasaki_chan.

Ran

Read More......
"Em yêu anh khi những bông tuyết đầu tiên chớm nở, và em mất anh khi những nụ anh đào bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Những cánh hoa như ánh lửa để soi tỏ một sự thật rằng anh mãi mãi không thể thuộc về em. Để soi sáng căn phòng kính trong tim anh, nơi mà người con gái đích thực của anh đang ngự trị. Tâm hồn em tưởng như băng giá khi em không thể tìm thấy chính mình trong tấm gương của trái tim anh. Em muốn hỏi vì sao nhưng em không dám, bởi em biết câu trả lời sẽ là đau đớn, bởi tình yêu có đâu gượng ép bao giờ. Xin vĩnh biệt, phải, xin đừng gặp lại, dẫu cho trái đất có tròn, cũng xin đừng cho em gặp lại.

Lặng lẽ nhìn theo chúc cho anh hạnh phúc. Anh xa dần khuất sau những cánh hoa bay. Còn lại bên em chỉ là những bông hoa tuyết trắng xoá đến lạnh lùng. Băng tuyết rồi sẽ tan đi như mối tình mộng ảo trong em. Nhưng sâu thẳm con tim có một nơi sẽ mãi mãi khép kín, mãi giá băng để gìn giữ một bóng hình ảo ảnh.

Anh đi đi, và xin đừng quay đầu lại, hãy để cho tiếng em gọi anh hoá thành tiếng của tuyết rơi..."

-------------------------------------------------

Một bài hát nho nhỏ do ai đó viết ấy nhỉ ^ ^ Tác giả của nó còn nhận ra không. Hahah, cái bài này là cần phải chỉnh sửa lại đó mày. Tụi bây hồi đó cũng điên, tao xin coi hoài mà không cho coi..... '______' Keo! Ko cho giờ bé Zu cũng lấy.

Còn có 2 tuần, 2 tuần!!!!!!!!!! Ahhhhhhhhh!!!!!!!!

Anzu
Read More......
"Yes, that's happiness"

This is the rather popular response when some one's asked, "Is going to the US the most happiness for your live?". For me, the one who's staying there, where people yearn to come, I dont understand that. It might be happy, but not happiness. For almost a year, I just feel bored and some times nostagia, even though the people there treated me well enough. I had friends, lots friends, but no one could be understanding enough. Teenagers in my small town, like the idols and stuffs as common taste, what bored me, lol. Maybe coz' I used to the crowded and complex city live, and I used to comics, as an Asian girl, so... just no one had the same taste... The elders were nice, the youngers, some were nice, some liked head-over-toe stuffs... I liked my host families, the internet was fast, the rare comics were sold publicly, I hated some people, I like many people, I could experience many interesting stuffs..., but I still feel like coming back home a lot.



Come back to our main discussion, I met a taxi driver at the day Pres. Bush visited HCM city, which they banned many streets. I cant recall how, but we came to talk about living in America. He said, 'Who doesnt want to come there, staying in VN is just no good, you poorers will be poorers', and 'Even if I need to come to Irag as American soldier, I'll go then my family can come to the states' when he refered to the old Vietnamese American soldiers at the old days. Wah, that shocked me, even if I am not the miserable kid. Maybe my family is not that poor to do anything to live, but, even as one, I dont think I'd sacrify my life to the meaningless war between the rich country and the weak one like that. And I dont think his family must be that suck to have the strong urge like that. I told him how much we need to spend a month, and said that was a luxury life, yeah, that my old habit, to list all the living expense as a terror :) that when I wanted to come back, some one else wanted to come there... But he told me that's a loser's thought, how people could make fame when they came to the US and I could think there was no good in America. Then he started to praise schools there, better than here. I said, maybe the universities, but not the highschools, hahah, how they love to take the gun around and chiu chiu chiu :) Nah, not that bad, somehow there are good ones, but I still like my VNese highschool... ^ ^ It's funnier, though the lessons was like hell. Wondering...

So... at the conclusion, his opinion was that any countries played around with America will be rich, just as Japan. That Japanese cant oppose the US. That's some how right, but I thought that was their economic strategy since long, opened to others, not just A. to strengthen the economics... sound as if the US is king and others are its arms, legs, and ... whatever... like God and humanisism... Then the brain-drain situation just inside the country, dont mention the outside, everywhere full with inflation... blah blah blah... Might his opinion was right, but I dont like it, hahah, seemed like we met up with the vocalno... I prefered the, 'where you was born is where you want to spent the last moment of your life' :) Now I sound like an old man already.... mah... just dont like to praise one country too much... >"<
Anzu
Read More......

yeahhhhhh, sau 4 năm trời tìm kiếm, chính xác là chờ đợi, cuối cùng bạn Anzu cũng đã vác về được 1 em Toto F2, yeahhhhh. Vẫn là mua lề đường như em Popo thôi, dù em nhỏ hơn, và chỉ có cái mông phơi ra ngoài.... hờ... nhưng bạn Zu vẫn nhận ra đó là Toto!!!!! Thật ra bạn Zu đã để ý cái hàng đó những ba lần, cứ tưởng nó sẽ một đi không trở lại, nhưng cuối cùng em ấy vẫn thuộc về bạn Zu, muahahhahahahahahaa..... Lần thứ nhất đi ngang thấy con gì xanh xanh như toto, nhưng vì cậu đang chở đi học nên thôi. Lần thứ hai không thấy, đã nghĩ là người ta lụm mất nó rồi, lần thứ 3 thấy cục gì tròn tròn nửa xanh nửa trắng, kami-sama thương con, lập tức ghé vào giựt nó liền. ^ ^ Iu quá, em Popo không ghen nữa, để cho chị mua được Toto F2

Đang suy nghĩ coi đặt tên nó là gì...

1/ Nono, lol, we have, Popo, Nono, Toto

2/ Cục hích

Bạn Ran, vào nghĩ tên đi nào. Đón tân gia cho em .... xanh Image Bạn Zu tham lam, giờ đang nghĩ giá mà mình có luôn em toto nhỏ nhỏ màu trắng cho đủ bộ, bạn RAN mua cho bạn Zu đi, khi bạn Ran qua nhật đó ^ ^ Mua iiiiiiiiiiiiii!!!!! Coi như quà, muahahhahahahha !!!

Anzu
Read More......
The early morning street! ^ ^

-----------------------------------------

Dĩ nhiên là mọi người biết đây là đâu rồi, dĩ nhiên là mọi người phải yêu cái nơi đấy rồi chứ nhỉ. Có lẽ là tôi đoán lầm, nhưng tôi thì thật sự rất thích nhìn cái quang cảnh thành phố đông đúc, chật chội đó. Dù sao tôi cũng đã sống ở đó lâu quá rồi mà, không trở nên yêu nó cũng không được. Trong con mắt tôi, nó còn thú vị và sống động hơn những thành phố ở Mỹ mà tôi từng đi qua nhiều. Tôi chỉ thích nhìn đồng quê ở Kentucky thôi... sau bao nhiêu lần đi chu du cả nước mỹ ấy. (hahah, nói quá, có 1 lần àh ^ ^) Mà, vào cái buổi sáng sớm ấy, hình ảnh từng dãy nhà san sát nhau với những hàng dây điện mắc chồng chéo, đứng trong cái không khí tĩnh lặng và mát lạnh ấy, thật là một cái thú nhỉ. Có lẽ vì tôi là người yêu những thứ phức tạp, bề bộn (không tin thì cứ hỏi cái phòng ấy, bao nhiêu là thứ trong đó Image) xung quanh tôi mà không được như vầy là sẽ cảm thấy buồn chán.... Cũng có lẽ vì lý do đó mà rất yêu phim của Ghibli, hahah. Dù sao vẫn yêu nhất cái buổi sáng sớm, buổi trưa thì chịu, đông quá, khói tùm lum ^ ^" Sặc. Nhìn tận bằng mắt, nó thật đẹp ^ ^



ah, chất lượng camera của mình quá tồi, cái màu tối thui >"<>"""< ______=" 18/">
Read More......
1/ Á, tôi tức quá đi mất, tức, tức, tức quá!!!!!!! Gedo Senki, chưa thấy bộ anime nào được công chiếu cách đây 2 tháng rồi mà lại kiếm ko ra, aahhhhhh!!!! Đã thế lại còn có một cái file khốn kiếp đề cái chữ [Gedo Senki - Japon 2006.avi] thế mà hoá ra nó lại là phim người đóng, không đã cũng đành, nó lại còn nói tiếng pháp nữa :(( thì có thánh mới hiểu được, ko có một chữ tiếng anh nào hết... :(( Con Chai nó bảo tôi viết chữ 'shusshin' lên đây đó, hahah, trời biết, đất biết, tôi biết, nó biết chữ đó là gì... cái file gedo senki láo toét!!!!

Nhân tiện, Gedo Senki - Tales from the earthsea, là anime của Studio Ghibli, do Goro Miyazaki đạo diễn. Ran méo, em biết nó không? Có thấy gì kì kì ko em? Đây là con trai kế thừa cha, hèh, xem đoạn trailer thấy hình ảnh của nó cũng đẹp chán, doanh thu ở Nhật lại cao, thế mà nó bị chỉ trích rất nhiều... thật không thể hiểu nổi. Người ta kêu nó chán kinh là chán... còn tôi xem trailer thì thấy nó cũng đáng xem đó chứ, ahhhhhh, muốn xem quá đi mất, mà nếu có dở cũng phải cho người ta xem rồi mới biết dở ra sao chứ. Cả bà tác giả cuốn truyện cũng bảo: "That's the good movie, but it's not look like my work" đại loại là thế ấy '_____' Vì nó mà bố con nhà Miya đã gây nhau đến ko thèm nói chuyện, bố muốn làm, con muốn làm, cuối cùng ông lão kẹt Howl, thế là anh Goro lại làm nó :) Thật sự muốn coi quá, dù sao cũng là phim đầu tay mà, sao lại chê bới thế chứ????? Cái bài hát của nó nghe cũng được lắm cơ mà....

TÔI THẬT SỰ MUỐN COI!!!!! Có lý nào tôi bỏ qua một phim của Miyazaki được, mà cả mấy con chồn của Takahashi nó làm tôi ngáp ngắn ngáp dài thế mà tôi vẫn coi được cơ mà. Áhhhhhhhh!!!! Gedo! Hiện ra đi chứ Image

2/ Có người im hơi lặng tiếng, thật muốn chém bà ấy...

3/ Cái yahoo 360 điên khùng này, người ta post Osaberi F2 hôm qua mà nó nỡ nào điên, mất tiêu hết rồi :(( thay vào đấy là cái bài than ngắn kể khổ này đây...

4/ Hôm nay được cho quá trời đồ ăn, dù sao đây cũng là số 4, nên làm cho nó vui tươi phú quý một chút, ss cho ... 8 cục xí muội còn dư của bả thì phải... thế mình ăn một cục, sau đó bà í bốc 1 cục, còn 6, cái số tui thù nhất đời, kêu bả lấy thêm cục nữa mà hông chịu, hic... với 1 bịch nước sâm, àh, cái này là cái mình đã tính nhất định phải đụng đến khi về đến đây, 2 lần uống nước sâm đều với ss... chẳng hiểu nổi, heheh. Rồi bà ngoại đến quăng cho mấy cái bánh loại từng ăn vụng uống nước chùi miệng ấy, với một đống bánh giò, wahhahahaah. Tui bị bà già đó ép ăn như ép trâu, đồ....

5/ Lôi cổ được cái người cần kiếm ;_____;

6/ Cái số không may, nhưng lại có những thứ cần phải nghĩ... Tôi sẽ tiếp tục nó vào sáng ngày mai vậy...

Anzu
Read More......

Mọi người, không biết mọi người nghĩ sao, còn tôi thì rất thích câu chuyện này, từ bé đến giờ, heheh, có thể nói tôi ''thấy đồ ăn là sáng mắt'', có người kêu nó nhảm (à thì có nhảm) nhưng tôi thích cái thế giới tưởng tượng như thế ấy, bwahahahahha... Nhưng kêu tôi đi thì tôi không nghĩ là mình sẽ đi đến đó đâu, laugh, tôi sẽ trở nên lười gấp 100 lần bây giờ mất. XD

Anzu.

-----------------------------------------------------------------

Các bạn lắng tai nghe nhé, tôi xin kể cho các bạn về một xứ sở lạ kỳ, nếu biêt được nước đó nằm ở phương nào chắc có lẽ trong chúng ta sẽ có người tìm cách ngao du tới đó, đối với trẻ cũng như già.

Cái vùng phong cảnh thơ mộng ấy tên là Slaranphen, ở lục địa tên là Cúckakơna.

Ở đó mái nhà lợp bằng trứng tráng ốpla, cửa và tường làm bằng bánh gatô và sàn nhà làm bằng thịt scốtlết rán thơm phức. Những thứ ở ta mua giá một Dukát thì ở đó giá chỉ có một xu. Quanh nhà là một bờ rào mắt cáo đan bằng dồi, thứ dồi ngon vùng Bayo ấy, có chiếc thì đã rán trên vỉ sắt, có chiếc thì đã luộc chín, ai muốn ăn thứ nào thì tùy ý. Ở đó có những con suối rượu ngọt, rượu sâm banh, ai muốn uống thì chỉ việc há miệng là lập tức rượu chảy vòi vào. Ai muốn uống những loại rượu ấy thì mau mau tới vùng Slaranphen ấy. Ở trên cây lê cũng như ngoài đồng cỏ, chỗ nào cũng có bánh mì nho vừa mới ra lò hãy còn nóng. Dưới gốc cây có những con suối sữa chảy, bánh bẻ nhỏ cứ rơi xuống dòng sữa ấy, bánh vừa mềm vừa giòn. Đó là thứ dành cho phụ nữ và trẻ em, cho các chàng trai và các thiếu nữ, những loại như cô Krétthên, như chàng Stépphên ấy. Các bạn có thích ngao du tới đó không?

Các bạn hãy đến dòng suối sữa nhé! Nhưng nhớ mang theo một cái muỗng thật lớn để múc sữa.

Ở xứ Slaranphen cá bơi trên mặt nước, mà toàn là cá đã rán hoặc cá đã luộc chín, đã thế chúng lại bơi sát bờ sông. Người xứ ấy không phải cúi xuống, hay đưa tay ra bắt cá. Họ chỉ cần “Hừm, hừm!” là cá bơi thẳng lên bờ, nhảy luôn lên lòng bàn tay.

Các bạn có thể tưởng tượng được không, rằng ở xứ đó chim bay trên trời toàn là chim rán thơm phức, không những vậy mà còn có cả ngỗng quay bay, gà nhà, gà rừng quay thơm phức cũng bay khắp trời. Ai muốn ăn chỉ cần cố gắng đưa tay vẫy là chúng bay thẳng vào mồm. Heo sữa quay ở đây thì không đâu bằng, chúng chạy khắp đó đây, trên lưng cắm sẵn con dao lưỡi cưa, ai muốn ăn cứ việc rút dao ra cắt một miếng mà ăn.

Ở xứ Slaranphen ấy pho mát lớn nhỏ nhiều như đá lát đường, nó mọc từ dưới đất lên, dồi làm bằng diều chim bồ câu nhồi bằng thịt nạc thứ ngon nhất, những cái dồi ấy to bằng hòn đá vuông lát đường. Về mùa đông, mỗi khi trời mưa là mật ong rơi xuống như mưa trút nước, mọi người tha hồ mà liếm láp. Nếu có tuyết rơi thì toàn là đường bông rơi xuống, nếu có mưa đá thì toàn đường thỏi trong có nho khô và hạt hạnh nhân. Ở xứ Slaranphen ngựa không ỉa ra phân mà ra hàng ngàn trứng, trứng để hàng đống lớn nên một ngàn trứng giá chỉ có một xu. Và muốn có tiền tiêu chỉ việc ra rung cây như ta lắc lắc hộp tiền là tiền rơi từ trên cây xuống đất, có đủ các loại tiền lớn nhỏ, ai muốn lấy loại nào thì lấy, lấy bao nhiêu thì lấy.

Ở xứ ấy có những khu rừng rất rộng. Thân cây cũng như trong các bụi cây treo toàn quần áo đẹp. Thôi thì đủ mọi thứ: váy, áo măng tô, áo choàng, quần, áo gilê v…v… và đủ các màu khác nhau: màu đen, màu xanh lá cây, màu vàng cho những người đánh xe ngựa của bưu cục, màu xanh da trời, màu đỏ v..v… Ai muốn có bộ diện mới, chỉ việc vào rừng lấy đá ném hoặc lấy cung bắn cho rơi xuống. Trên đồng cỏ không có cỏ mọc mà mọc lên toàn quần áo phụ nữ rất đẹp, mà toàn những thứ hàng đẹp nổi tiếng thế giới của Sammet, Atlas, Groade, Naples, Barège, Madras, Taft, Nam Kinh v..v… Cỏ ở xứ này dài và nhiều màu như những dải băng bằng lụa, cỏ đã sấy khô. Lá cây đỗ tùng lại nhỏ như lá thông nhưng bằng vàng thật, quả cây đỗ tùng không phải màu đen, nó chính là những hạt ngọc chính cống. Ở trên những cây thông treo lủng lẳng tòan đồng hồ nữ và dây chuyền vàng. Trên những cây non còn thấp treo đủ thứ: nào giầy cho nam giới, giầy ủng da cho phụ nữ, mũ đỏ các loại cho đàn ông và đàn bà, có cả mũ rơm châu Á, mũ rộng vành của người Ả Rập. Tô điểm cho vẻ đẹp của mũ bằng đủ mọi thứ trên đời: bằng lông công, hoặc có con chim vành khuyên đậu vắt vẻo trên chỏm mũ, bám quanh mũ là những con bọ cạp óng ánh màu xanh chim cánh chả, những hạt ngọc, những sợi thủy tinh đủ màu, những dải bằng bằng vàng.

Ở xứ Slaraphen hàng năm có hai lần hội chợ rất lớn, trong năm thì có chợ phiên. Ở đây người ta được tự do đến mức lạ kỳ: ai có vợ già và không thích bà ấy nữa, có thể mang vợ ra chợ đổi lấy một người vợ trẻ đẹp khác, không những vậy mà cò được thêm một khỏan tiền đổi vợ. Những bà vợ già khó tính kia – tục ngữ có câu: “Đàn bà về già hay cau có” – đến tắm ở suối cải lão hoàn đồng, tắm xong xuôi các bà sẽ trẻ lại như những cô gái mười bảy, mười tám tuổi.

Các bạn thấy ở xứ ấy có lạ kỳ không!

Ở xứ này cũng có chuyện vui, chuyện buồn. Ai không có may mắn trong hạnh phúc riêng tư thì có may mắn trong cờ bạc, mọi thứ cứ như trò ú tim ấy.

Lại có những người lấy thú vui cuộc đời là bắn cung. Lúc đầu họ bắn xa đích hàng mấy sải tay, nhưng bắn mãi, bắn hoài, họ cũng thành những xạ thủ đáng phục: đích xa thế nào cũng bắn trúng, họ thật là những xạ thủ cừ khôi.

Ở xứ này có những người tán gia bại sản chỉ vì lười, số ấy ở đây nhiều vô kể và lười như họ là lười hết chỗ nói. Nhưng ở đây lại có tục lệ: Cứ mỗi giờ nằm ngủ được thưởng một đồng tiền vàng, ai ngáp được thưởng gấp đôi, được hai Thalơ. Ai hết tiền vì cờ bạc, thua bao nhiêu tiền rơi vào túi bấy nhiêu. Uống rượu ở đây không mất tiền, cứ uống một ngụm hay một hớp là được thưởng ba xu, đàn ông hay đàn bà uống cũng được thưởng như vậy. Ai giỏi nhất trong việc chọc tức, làm cho mọi người bực mình, cứ mỗi một lần được thưởng một đồng tiền vàng. Ai kể chuyện tiếu lâm hay nhất được thưởng một vương miện bằng vàng. Ở xứ Slaraphen làm gì cũng ra tiền, không có chuyện làm không công.

Ở đây, trong nhà ngoài ngõ, chỗ nào người ta cũng hài đàm, người ta cho việc tiếu lâm là một nghệ thuật cao siêu. Tất cả mọi chuyện trên đời chỉ là chuyện đùa mà thôi, chẳng ai phải lo giữ lời hứa, từ chánh án tới người lái đò, từ tiến sĩ tới người thợ thủ công. Họ nói và hứa với nhau để cho mọi người đều vui vẻ mà thôi.

Ai muốn trở thành nhà thông thái thì phải học những kẻ tứ cố vô thân. Những loại thư sinh vô ơn bội nghĩa, không biết danh dự là gì thì phải tham ăn, lười làm. Những điều nêu trên là những nghệ thuật thú vị nhất ở một thư sinh. Tôi có quen một người như vậy, ngày nào anh ta cũng tự giới thiệu với mọi người mình là một nhà thông thái.

Ai làm việc chăm chỉ, tuy chỉ làm việc thiện, nhưng lại làm ngơ chuyện làm bậy của kẻ khác, người đó sẽ bị trục xuất ra khỏi xứ Slaraphen, vì dân ở đây không ưa những người như vậy. Nhưng những kẻ ngu xuẩn, chẳng làm nổi một việc gì, lúc nào cũng cứ tưởng mình là giỏi nhất trần gian, những người như vậy sẽ được coi là những nhà quí phái. Những kẻ chẳng biết làm gì khác ngoài ăn, uống, nhảy, ngủ và chơi bời, kẻ đó sẽ được phong là bá tước. Ai được mọi người coi là kẻ lười nhất và chẳng được tích sự gì, kẻ đó sẽ được bầu làm vua để thống trị đất nước, hàng năm có bổng lộc rất hậu.

Giờ thì các bạn đã biết phong cách và lối sống ở xứ Slaraphen. Ai muốn làm nên sự nghiệp, muốn đi tới đó mà lại không biết đường đi, hãy hỏi tên mù chỉ đường cho, hay hỏi một tên câm cũng được, chắc chắn hắn không nói sai đâu mà sợ.

Bao quanh đất nước đó là một bức tường cao vút như những ngọn núi cao, tường làm bằng cháo đặc. Ai muốn vào hay muốn ra phải ăn thủng tường mới đi được.

Anzu
Read More......
Written by: Helen Coutant

Winter has come to Stonevale. The woodshed is piled high with firewood; the garden is battened down against a bitter wind that sweeps up the valley, bringing ice and snow. The fields seem to stretch father than they do in summer, now that they are a uniform gray. The corn stubble crunches underfoot and the earth are hard enough to wound my hand. In this unlikely spot, and at this, the coldest time of the year, my Vietnamese husband, our children, and I, an American woman, will celebrate Tết.

Tết is the most important event of the year in Vietnam. It corresponds with our New Year’s, and yet it is more like Christmas, Easter and the Fourth of July rolled into one…. For Vietnamese, it means both the beginning of a lunar year and of spring. Most of all, it is a time to be home with one’s family, whatever the cost, and a time to pay one’s respects to the ancestors. To be away from one’s parents, brothers, and sisters, aunts and uncles at Tết – what desolation!

You will be right in wondering what Tết can mean to an American who has never been to Vietnam. And you will be amused to know that I associate it with snow and ice, with bleak skies and sunlight of the most forlorn yellow, instead of with tropical warmth, flowering plums and green branches. And yet, since Tết entered my life, I have never celebrated an American New Year, except in the most perfunctory way. Tết has become my “New Year’s”.

Tết begins for me some morning in mid-January when my husband rushes in the door, his face and hands red from the cold, carrying three of four cherry branches he has cut in a neighboring orchard. The branches are placed in a bucket in a sunny room. We watch them lovingly, nurturing the cautious unfolding of buds. Our patience is rewarded at last when, among the green buds, there are one or two pink ones. These will be the flowers. Even one blossom will be enough for us, a treasure, a feast for the eyes. These branches, ripened and expressing our longing for spring, will be placed on the altar of the ancestors.

In a Vietnamese home, the altar occupies the most prominent spot. It is the focus of all activities at Tết. Here the family welcomes the ancestors and pays homage to them. If one is from Huế, as my husband is, there will be a vase of yellow plum blossoms on the altar. But these are impossible to obtain in North America, so we substitute cherry.

Usually a week before Tết, on a Saturday morning, I’ll find that my husband has taken everything off our altar. The large brass candlesticks, the crooked brass incense burner, left in the streets of Huế during the 1968 Tết offensive and given to my husband by his parents when he returned briefly in 1974, the cooper bowl holding the amber prayer beads – all these must be polished until they gleam. Then two new red candles are placed in the holders. The blue Chinese bowl which contains the burnt incense sticks in grains of rice must be emptied and new rice put in. And last year’s cherry branch which has been on the altar all year, decorated with small paper blossoms and leaves to replace the withered one, is removed, and our new branch is put in its place.

Next my husband brings two red paper banners down from his studio. On these are written, in his own calligraphy, matching verses by a Vietnamese Zen master who is also one of his dearest friends. Each year I learn the words again:

Spring comes again, in a foreign land-

Still unable to see the yellow plum blossoms.

The Vietnamese bird is sorrowful.

As my heart goes back to my old village,

All I can watch is the falling snow,

And I dream of the Southern branches.

(Xuân đáo tha hương, bất kiến hoàng mai sầu Việt điểu. Tâm hoài cổ quận, thường chiêm bạch tuyết mộng Nam chi.)

Finally, the day before Tết, or Tết’s Eve, arrives. We congregate in the kitchen where a duck is thawing on the counter; behind it are several jars of dưa món, a special kind of pickle which we have labored to make. In the refrigerator is the thịt đông, a kind of Vietnamese head cheese. All night, pots of sweet rice and mung beans without their skins have been soaking. Great slabs of pork are marinating in nước mắm (or fish sauce) and crushed onions and black pepper. I pull the two wooden bánh chưng frames my husband made from a drawer, and my daughters and I set to work. We will make twenty to twenty-five bánh chưng; these are like square cakes made of sweet rice, yellow beans and pork. Each cake is wrapped in bamboo leaves, tin foil and then Saran wrap, for it must stay dry during twelve hours of boiling. As we work together, filling, wrapping, tying these small square cakes, I think of the Vietnamese women who patiently, and with great good humor, taught me how to make these special Tết dishes. To them I owe so much of my love for Tết; for it is they, as well as my husband, who made me a participant.

We count the finished bánh chưng before we drop them into a huge pot to boil. There are plenty to share with friends, plenty so that we can enjoy them daily during the first week of Tết. I will even hide a few in the freezer to be opened and appreciated in March or April.

Darkness falls early, for after all it is mid-winter. Now, this evening before Tết, a serious and somber mood pervades the house. The brass candlesticks, the incense burners, shine on the altar. Our few cherry blossoms gleam like tiny fallen stars. The duck, roasted ad cooling on a rack, has been cut. One bánh chưng is opened. Two pairs of red chopsticks and two red bowls are placed on two dishes for the ancestors. Next we fill the trays with our offerings of Tết dishes for the ancestors: thịt đông, roast duck, dưa món, bánh chưng. For Vietnamese, this is the time to pray to the ancestors. For me, it is a time for prayer also, and of lovely silence. Our small room is soon filled with the fragrance of incense. I imagine the fragrant smoke wandering outside through a crack in the door; I imagine it filling our garden so that our Vietnamese ancestors will know that this is the place where they are to come, to this bare mountainside in northern Maryland. The bell which hangs from a mimosa tree in our front yard rings once, twice. It could be a benediction, a greeting. We stand, heads bowed, each waiting to light a stick of incense and pray. For a few minutes we exist outside the boundaries of time and space. We know we are a link in a long chain stretching behind and ahead of us. Eternity exists here and now. I watch my youngest daughter pray. She holds the incense stick tightly between her two hands. Her prayer last a long time. After this, we sit quietly until the very last stick of incense has burned down.

On the morning of Tết, my husband puts on his coat and goes outside before breakfast. He knocks on our door so that he can be our first “visitor”. For Vietnamese, it is important that the first visitor during Tết be an esteemed friend. Out here, in the middle of the country, it’s hard to tell who might come knocking at our door, and my husband doesn’t want to trust to luck. Once our “visitor” has entered, we light incense again and pray. Then, at last, we taste our first bánh chưng. Some time before noon, our children line up for their red envelopes. It is a Vietnamese custom to give children envelopes with a small amount of money on the first day of the new year.

After the excitement, I join my husband where he has gone to stand at the window. I know that he is thinking of his family in Vietnam, of his old parents, his brothers and sisters, his childhood home. Looking out at our garden, does he see another world of ancient customs, gentility, devotion and prayer? In that world, is a light rain falling on trees which are already green; does the smell of incense rise in thick clouds and pass from house to house like a silent invocation; does he hear his mother chanting the sutras, and his father’s deep voice calling him? I put my hand on his arm and he looks down at me.

Every year Tết comes and goes, in the manner of all holidays. And yet it is with us far beyond its designated week in mid-winter. In spring, in summer, in fall, when a very light drizzle is falling and it is about 50 degrees, my husband will stand by a window, lost in thought. I know what he is thinking – this is a day like the days of Tết in Vietnam, in Huế, where he grew up. For as long as we have been married, for as long as we have been married, for as long as my husband has been away from home, he has never had a Tết like this, a Tết with a soft rain, more like a must, a Tết with extended family, with the voices of children playing Vietnamese games. And yet, I believe, we believe, that surely some day, some day again, he will.

----------------------------------------------------------

From: The Vietnam Forum, a Review of Vietnamese culture, 1984: 3, Yale University Southeast Asia Studies

Helen Coutant, whose full name is Helen Coutant Webb, was born in Washington, D.C. After graduating from the University of California, she received a Master’s degree in Education from Columbia University. Her first book, First Snow, was the winner of the 1975 Christopher Award. She was married to the Vietnamese writer-artist Võ Đình and they lived at the foot of South Mountain in Western Maryland.

----------------------------------------------------------

I found it on Az Republic Newspaper, and I like it, try it and enjoy!

Anzu

Read More......