
Mọi người, không biết mọi người nghĩ sao, còn tôi thì rất thích câu chuyện này, từ bé đến giờ, heheh, có thể nói tôi ''thấy đồ ăn là sáng mắt'', có người kêu nó nhảm (à thì có nhảm) nhưng tôi thích cái thế giới tưởng tượng như thế ấy, bwahahahahha...
Anzu.
-----------------------------------------------------------------
Các bạn lắng tai nghe nhé, tôi xin kể cho các bạn về một xứ sở lạ kỳ, nếu biêt được nước đó nằm ở phương nào chắc có lẽ trong chúng ta sẽ có người tìm cách ngao du tới đó, đối với trẻ cũng như già.
Cái vùng phong cảnh thơ mộng ấy tên là Slaranphen, ở lục địa tên là Cúckakơna.
Ở đó mái nhà lợp bằng trứng tráng ốpla, cửa và tường làm bằng bánh gatô và sàn nhà làm bằng thịt scốtlết rán thơm phức. Những thứ ở ta mua giá một Dukát thì ở đó giá chỉ có một xu. Quanh nhà là một bờ rào mắt cáo đan bằng dồi, thứ dồi ngon vùng Bayo ấy, có chiếc thì đã rán trên vỉ sắt, có chiếc thì đã luộc chín, ai muốn ăn thứ nào thì tùy ý. Ở đó có những con suối rượu ngọt, rượu sâm banh, ai muốn uống thì chỉ việc há miệng là lập tức rượu chảy vòi vào. Ai muốn uống những loại rượu ấy thì mau mau tới vùng Slaranphen ấy. Ở trên cây lê cũng như ngoài đồng cỏ, chỗ nào cũng có bánh mì nho vừa mới ra lò hãy còn nóng. Dưới gốc cây có những con suối sữa chảy, bánh bẻ nhỏ cứ rơi xuống dòng sữa ấy, bánh vừa mềm vừa giòn. Đó là thứ dành cho phụ nữ và trẻ em, cho các chàng trai và các thiếu nữ, những loại như cô Krétthên, như chàng Stépphên ấy. Các bạn có thích ngao du tới đó không?
Các bạn hãy đến dòng suối sữa nhé! Nhưng nhớ mang theo một cái muỗng thật lớn để múc sữa.
Ở xứ Slaranphen cá bơi trên mặt nước, mà toàn là cá đã rán hoặc cá đã luộc chín, đã thế chúng lại bơi sát bờ sông. Người xứ ấy không phải cúi xuống, hay đưa tay ra bắt cá. Họ chỉ cần “Hừm, hừm!” là cá bơi thẳng lên bờ, nhảy luôn lên lòng bàn tay.
Các bạn có thể tưởng tượng được không, rằng ở xứ đó chim bay trên trời toàn là chim rán thơm phức, không những vậy mà còn có cả ngỗng quay bay, gà nhà, gà rừng quay thơm phức cũng bay khắp trời. Ai muốn ăn chỉ cần cố gắng đưa tay vẫy là chúng bay thẳng vào mồm. Heo sữa quay ở đây thì không đâu bằng, chúng chạy khắp đó đây, trên lưng cắm sẵn con dao lưỡi cưa, ai muốn ăn cứ việc rút dao ra cắt một miếng mà ăn.
Ở xứ Slaranphen ấy pho mát lớn nhỏ nhiều như đá lát đường, nó mọc từ dưới đất lên, dồi làm bằng diều chim bồ câu nhồi bằng thịt nạc thứ ngon nhất, những cái dồi ấy to bằng hòn đá vuông lát đường. Về mùa đông, mỗi khi trời mưa là mật ong rơi xuống như mưa trút nước, mọi người tha hồ mà liếm láp. Nếu có tuyết rơi thì toàn là đường bông rơi xuống, nếu có mưa đá thì toàn đường thỏi trong có nho khô và hạt hạnh nhân. Ở xứ Slaranphen ngựa không ỉa ra phân mà ra hàng ngàn trứng, trứng để hàng đống lớn nên một ngàn trứng giá chỉ có một xu. Và muốn có tiền tiêu chỉ việc ra rung cây như ta lắc lắc hộp tiền là tiền rơi từ trên cây xuống đất, có đủ các loại tiền lớn nhỏ, ai muốn lấy loại nào thì lấy, lấy bao nhiêu thì lấy.
Ở xứ ấy có những khu rừng rất rộng. Thân cây cũng như trong các bụi cây treo toàn quần áo đẹp. Thôi thì đủ mọi thứ: váy, áo măng tô, áo choàng, quần, áo gilê v…v… và đủ các màu khác nhau: màu đen, màu xanh lá cây, màu vàng cho những người đánh xe ngựa của bưu cục, màu xanh da trời, màu đỏ v..v… Ai muốn có bộ diện mới, chỉ việc vào rừng lấy đá ném hoặc lấy cung bắn cho rơi xuống. Trên đồng cỏ không có cỏ mọc mà mọc lên toàn quần áo phụ nữ rất đẹp, mà toàn những thứ hàng đẹp nổi tiếng thế giới của Sammet, Atlas, Groade, Naples, Barège, Madras, Taft, Nam Kinh v..v… Cỏ ở xứ này dài và nhiều màu như những dải băng bằng lụa, cỏ đã sấy khô. Lá cây đỗ tùng lại nhỏ như lá thông nhưng bằng vàng thật, quả cây đỗ tùng không phải màu đen, nó chính là những hạt ngọc chính cống. Ở trên những cây thông treo lủng lẳng tòan đồng hồ nữ và dây chuyền vàng. Trên những cây non còn thấp treo đủ thứ: nào giầy cho nam giới, giầy ủng da cho phụ nữ, mũ đỏ các loại cho đàn ông và đàn bà, có cả mũ rơm châu Á, mũ rộng vành của người Ả Rập. Tô điểm cho vẻ đẹp của mũ bằng đủ mọi thứ trên đời: bằng lông công, hoặc có con chim vành khuyên đậu vắt vẻo trên chỏm mũ, bám quanh mũ là những con bọ cạp óng ánh màu xanh chim cánh chả, những hạt ngọc, những sợi thủy tinh đủ màu, những dải bằng bằng vàng.
Ở xứ Slaraphen hàng năm có hai lần hội chợ rất lớn, trong năm thì có chợ phiên. Ở đây người ta được tự do đến mức lạ kỳ: ai có vợ già và không thích bà ấy nữa, có thể mang vợ ra chợ đổi lấy một người vợ trẻ đẹp khác, không những vậy mà cò được thêm một khỏan tiền đổi vợ. Những bà vợ già khó tính kia – tục ngữ có câu: “Đàn bà về già hay cau có” – đến tắm ở suối cải lão hoàn đồng, tắm xong xuôi các bà sẽ trẻ lại như những cô gái mười bảy, mười tám tuổi.
Các bạn thấy ở xứ ấy có lạ kỳ không!
Ở xứ này cũng có chuyện vui, chuyện buồn. Ai không có may mắn trong hạnh phúc riêng tư thì có may mắn trong cờ bạc, mọi thứ cứ như trò ú tim ấy.
Lại có những người lấy thú vui cuộc đời là bắn cung. Lúc đầu họ bắn xa đích hàng mấy sải tay, nhưng bắn mãi, bắn hoài, họ cũng thành những xạ thủ đáng phục: đích xa thế nào cũng bắn trúng, họ thật là những xạ thủ cừ khôi.
Ở xứ này có những người tán gia bại sản chỉ vì lười, số ấy ở đây nhiều vô kể và lười như họ là lười hết chỗ nói. Nhưng ở đây lại có tục lệ: Cứ mỗi giờ nằm ngủ được thưởng một đồng tiền vàng, ai ngáp được thưởng gấp đôi, được hai Thalơ. Ai hết tiền vì cờ bạc, thua bao nhiêu tiền rơi vào túi bấy nhiêu. Uống rượu ở đây không mất tiền, cứ uống một ngụm hay một hớp là được thưởng ba xu, đàn ông hay đàn bà uống cũng được thưởng như vậy. Ai giỏi nhất trong việc chọc tức, làm cho mọi người bực mình, cứ mỗi một lần được thưởng một đồng tiền vàng. Ai kể chuyện tiếu lâm hay nhất được thưởng một vương miện bằng vàng. Ở xứ Slaraphen làm gì cũng ra tiền, không có chuyện làm không công.
Ở đây, trong nhà ngoài ngõ, chỗ nào người ta cũng hài đàm, người ta cho việc tiếu lâm là một nghệ thuật cao siêu. Tất cả mọi chuyện trên đời chỉ là chuyện đùa mà thôi, chẳng ai phải lo giữ lời hứa, từ chánh án tới người lái đò, từ tiến sĩ tới người thợ thủ công. Họ nói và hứa với nhau để cho mọi người đều vui vẻ mà thôi.
Ai muốn trở thành nhà thông thái thì phải học những kẻ tứ cố vô thân. Những loại thư sinh vô ơn bội nghĩa, không biết danh dự là gì thì phải tham ăn, lười làm. Những điều nêu trên là những nghệ thuật thú vị nhất ở một thư sinh. Tôi có quen một người như vậy, ngày nào anh ta cũng tự giới thiệu với mọi người mình là một nhà thông thái.
Ai làm việc chăm chỉ, tuy chỉ làm việc thiện, nhưng lại làm ngơ chuyện làm bậy của kẻ khác, người đó sẽ bị trục xuất ra khỏi xứ Slaraphen, vì dân ở đây không ưa những người như vậy. Nhưng những kẻ ngu xuẩn, chẳng làm nổi một việc gì, lúc nào cũng cứ tưởng mình là giỏi nhất trần gian, những người như vậy sẽ được coi là những nhà quí phái. Những kẻ chẳng biết làm gì khác ngoài ăn, uống, nhảy, ngủ và chơi bời, kẻ đó sẽ được phong là bá tước. Ai được mọi người coi là kẻ lười nhất và chẳng được tích sự gì, kẻ đó sẽ được bầu làm vua để thống trị đất nước, hàng năm có bổng lộc rất hậu.
Giờ thì các bạn đã biết phong cách và lối sống ở xứ Slaraphen. Ai muốn làm nên sự nghiệp, muốn đi tới đó mà lại không biết đường đi, hãy hỏi tên mù chỉ đường cho, hay hỏi một tên câm cũng được, chắc chắn hắn không nói sai đâu mà sợ.
Bao quanh đất nước đó là một bức tường cao vút như những ngọn núi cao, tường làm bằng cháo đặc. Ai muốn vào hay muốn ra phải ăn thủng tường mới đi được.



Comments (1)
Kawaiiiiiiiiiiiiiii! I have always love this story, how can anzu ever think of a heaven like land kie this? love it soooooooooo much.
Friday November 10, 2006 - 06:46am (ICT)
Love, Ran dear, now I have an ally, wahahahaha! But this's a fairy tell, not my story, XD. How I supposed to think of a land like that :))