Ss Méo có thấy thì cho em mượn cái hình xài đỡ nhe :P

----------------------------------

Mùa hè sau cơn mưa.

Cuối cùng thì nhiệt độ trong phòng cũng đã giảm xuống. Trước khi trời trở mưa, mọi thứ nóng cùng cực. Nóng đến nỗi mình chả muốn nhìn thấy cái màu trời oi bức ở ngoài cửa sổ tí nào. Chỉ có hai cây quạt máy mới có thể thỏa mãn cái nóng đó một chút xíu. Nhưng sau khi mưa xuống thì tuyệt. Quạt máy đã giảm xuống còn một, và số lần mình ngước nhìn ra cửa sổ cũng tăng lên. Trời không quá chói chang, cũng không tối sẫm, rất thích hợp để những con gấu lười Nam Mỹ trở mình ngồi dậy.

Không biết từ khi nào mà mùa hè trở nên không mong đợi với mình nhỉ? Mùa hè thật nóng, thật buồn chán, thật tù túng, và trì trệ. Có lẽ khi một đứa trẻ lớn lên, mùa hè đối với nó cũng không còn gì nhiều để trông chờ nữa. Nhưng mình thì lại từ chối cái quyền làm người lớn(?) Mình không muốn bước chân vào cái thế giới tính toán và đầy trách nhiệm đó. Nhưng... mình lại vừa đủ lớn để tiếp nhận cái trách nhiệm của mình.

Mình thừa biết là mình đang trốn chạy với thực tế. Đây là cái trách nhiệm mà mình phải đảm nhận hay đây là trách nhiệm của người khác mà mình phải gánh chung? Có lẽ câu trả lời chỉ là một, trách nhiệm là trách nhiệm. Nhưng cũng có lẽ mình từ chối nó bởi vì nó không thuộc về mình. Nó không phải do mình tạo ra. Nếu mình là một đứa trẻ thì có lẽ mình đã không phải gánh lấy nó. Nhưng mình cũng không phải là một người lớn. Dở dở ương ương nhỉ. Nhưng mình quá phụ thuộc, cũng chính vì vậy mà mình phải gánh lấy trách nhiệm. Không có quyền lựa chọn, những quyết định không được khuyến khích.

Vẫn là một đứa trẻ ngây ngô.

Một mùa hè tĩnh lặng ngồi ngắm những chiếc lá khô nhập cuộc với lốc xoáy ở ngã ba đường đã kết thúc. Một trách nhiệm đã kết thúc để mở đầu cho một trách nhiệm mới, cũng giống như những cơn mưa nối tiếp nhau giữa mùa hè. Khi yên ắng trôi đi, náo nhiệt sẽ ập đến. Sự tĩnh lặng đã được thế chỗ bằng vô số âm thanh. Đùa giỡn, la hét, trò chuyện, và thở than. Khi cái cảm giác đơn độc giữa không gian rộng lớn và buồn bã mất đi, cái cảm giác muốn được yên thân trong căn phòng chật hẹp lại ập tới. Mọi thứ trở nên trái ngược, nhưng lại chẳng có gì trái ngược, really.

Thật muốn nói "Give me a break" nhưng... có lẽ mình cũng chẳng cần phải break.
Mọi thứ chẳng tự sinh ra mà cũng không tự mất đi mà.
Rồi trong cái rủi sẽ có cái may... và ngược lại.
Có lẽ lúc nào chúng ta cũng phải đánh đổi một cái gì đó để đạt được một thứ khác.

Khi mùa hè chấm dứt, mình sẽ phải đương đầu với một trách nhiệm mới. Cố lên nhỉ. Nếu mình nghĩ đến mong ước của mình, có lẽ mình sẽ đạt được. Thật ra thì cũng giống với mọi người thôi mà.

Nhưng ít ra mình cũng đã kiếm được một bài hát thích hợp với em. A charm for your fate :P

"Now, close your eyes
and try taking a deep breath in order to sing
Now you can come to love yourself
more than before


Now close your eyes
and try taking a deep breath in order to sing
Now let's believe in
the good luck charm of happiness



Now empty your tired mind
Now the good luck charm will smile as soon as it can
"

........

オワリ - あんずちゃん。

Comments (0)